TỰ SỰ

Ta hòa mình vào vạn vật, ta thuận theo tự nhiên. Không còn gì gọi là sai-đúng, tốt-xấu, hơn-thua, trí-ngu. Không còn đạo nữa (Còn đạo là còn không đạo). Tất cả cùng là một. Không ngoài tự nhiên (trời-đất). Hoạt động theo sự vận chuyển của tự nhiên (làm việc theo ý của thượng đế), không làm trái lại (nghĩa là không làm theo ý mình).

Đời sống: ta chấp nhận tất cả mọi việc (cùng nghĩa ta không chấp bất cứ việc gì) – Tự nhiên chấp nhận tất cả và vận (vận động) chuyển (chuyển hóa) tất cả. Cuộc đời là một cuộc dạo chơi cùng tự nhiên, vạn vật. Hợp rồi tan, rồi hợp do tự nhiên cả (thân xác lẫn linh hồn).

Xã hội: ta hòa vào. Đến và đi cùng một nghĩa.

Kinh tế: ta làm các việc đến với mình. Việc đi ta không nhớ.

Việc gì ta làm được? Cái gì ta tạo được?

Không còn là ta nữa. Tất cả là Thượng Đế (Tự nhiên).